Xử lý người bệnh không có người nhận
“Chào Tuvannhanh.com, tôi là y tá ở Bệnh viện Đa khoa huyện Hóc Môn. Tuần trước, bệnh viện chúng tôi tiếp nhận một bệnh nhân cấp cứu không có giấy tờ tùy thân, cũng không có người nhà đi cùng. Bệnh nhân này sau khi điều trị ổn định thì bị mất trí nhớ tạm thời, không thể cung cấp thông tin cá nhân. Chúng tôi không biết phải làm gì tiếp theo để xử lý trường hợp này, có phải báo công an hay cơ quan nào không?”
Trả lời
Trường hợp người bệnh không có người nhận là một tình huống phức tạp mà các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh thường xuyên gặp phải. Theo quy định pháp luật, người bệnh không có người nhận được định nghĩa là người bệnh đang ở trong tình trạng cấp cứu, bị bệnh tâm thần hoặc bị bỏ rơi, bao gồm cả trẻ sơ sinh bị bỏ rơi tại cơ sở khám bệnh, chữa bệnh mà không có giấy tờ tùy thân, không xác định được địa chỉ cư trú. Việc giải quyết các trường hợp này đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa bệnh viện và các cơ quan chức năng.
Quy trình tiếp nhận và xử lý ban đầu
Khi tiếp nhận một người bệnh không có người nhận, cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có trách nhiệm hàng đầu là thực hiện khám bệnh, chữa bệnh theo quy định của pháp luật để đảm bảo tính mạng và sức khỏe cho người bệnh
[1]. Đồng thời, bệnh viện cần tiến hành kiểm kê, lập biên bản và lưu giữ cẩn thận tài sản cá nhân (nếu có) của người bệnh. Đây là những bước quan trọng để bảo vệ quyền lợi của người bệnh và tuân thủ các quy định pháp luật [2].Trách nhiệm thông báo và phối hợp
Sau khi thực hiện các biện pháp cấp cứu và điều trị ban đầu, cơ sở khám bệnh, chữa bệnh phải thông báo ngay cho cơ quan công an hoặc Ủy ban nhân dân cấp xã nơi bệnh viện đặt trụ sở. Các cơ quan này sẽ có trách nhiệm thông báo tìm người nhà của người bệnh trên các phương tiện thông tin đại chúng. Mục đích là để nhanh chóng tìm được thân nhân hoặc người giám hộ cho người bệnh, giúp họ sớm ổn định cuộc sống và được chăm sóc phù hợp
[2].Xử lý các trường hợp đặc biệt
Đối với trẻ sơ sinh bị bỏ rơi hoặc người bệnh đã được điều trị ổn định nhưng vẫn không có người nhận, cơ sở khám bệnh, chữa bệnh có trách nhiệm thông báo cho cơ sở bảo trợ xã hội để tiếp nhận đối tượng này. Cơ sở bảo trợ xã hội phải tiếp nhận trong vòng 10 ngày làm việc kể từ ngày nhận được thông báo.
Trong trường hợp người bệnh tâm thần mà bệnh viện không có chuyên khoa tâm thần, cần chuyển người bệnh đến cơ sở khám bệnh, chữa bệnh chuyên ngành tâm thần. Sau khi điều trị ổn định mà vẫn không có người nhận, cơ sở chuyên ngành tâm thần cũng sẽ thông báo cho cơ sở bảo trợ xã hội để tiếp nhận.
Nếu không may người bệnh tử vong mà không có người nhận, bệnh viện cần thực hiện các thủ tục theo quy định về khai tử, tổ chức mai táng, đồng thời chụp ảnh và lưu giữ mô để xác định danh tính sau này
[2]. Các quy định này nằm trong khuôn khổ pháp luật chung về khám bệnh, chữa bệnh và các quyền, nghĩa vụ liên quan đến người bệnh [1]. Mặc dù các quy định về hành nghề luật sư [3] không trực tiếp điều chỉnh vấn đề này, nhưng chúng thể hiện sự cần thiết của một khung pháp lý rõ ràng để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mọi công dân, bao gồm cả những người yếu thế như người bệnh không có người nhận.