peopleDân sự
Quản lý và Phát triển Chợ miền núi
visibility0 lượt xemgavel3 trích dẫn pháp lýupdate10/5/2026verifiedĐã kiểm tra hiệu lực
helpCâu hỏi
personChị N.T.L· Hà Giang· Tiểu thương
“Chị Lan, một tiểu thương lâu năm ở chợ Mèo Vạc, Hà Giang, đang muốn mở rộng gian hàng bán đặc sản địa phương. Chị nghe nói có các quy định đặc thù cho chợ miền núi nhưng không rõ cụ thể là gì, liệu có ưu đãi hay hỗ trợ nào không. Chị muốn biết mình cần tuân thủ những quy định nào để việc kinh doanh được thuận lợi và phát triển.”
task_altTrả lời
Trả lời
Định nghĩa Chợ miền núi
Chợ miền núi được pháp luật định nghĩa cụ thể là các chợ xã thuộc địa bàn các huyện miền núi [3]. Định nghĩa này là một phần của quy định về phát triển và quản lý chợ, bao gồm các phân loại khác như chợ chuyên doanh, chợ tổng hợp, chợ dân sinh, chợ biên giới, v.v. [3]. Việc xác định rõ đây là chợ miền núi sẽ giúp chị Lan hiểu được các chính sách và quy định chuyên biệt có thể áp dụng cho hoạt động kinh doanh tại chợ Mèo Vạc.Quy định chung về hoạt động kinh doanh
Khi kinh doanh tại chợ miền núi, chị cần tuân thủ các quy định chung về quản lý chợ và kinh doanh hàng hóa. Cụ thể, Nghị định số 114/2009/NĐ-CP có sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 02/2003/NĐ-CP về phát triển và quản lý chợ [3]. Ngoài ra, nếu chị kinh doanh các sản phẩm đặc sản địa phương có yêu cầu về nguồn gốc rõ ràng, cần lưu ý đến các quy định về Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa (C/O) Mẫu S. Điều 1 của Thông tư số 19/2006/NĐ-CP quy định hàng hóa được cấp C/O Mẫu S là hàng hóa có xuất xứ theo quy định tại Phụ lục 1 của Thông tư này [1]. Việc đảm bảo nguồn gốc và giấy tờ đầy đủ sẽ giúp nâng cao uy tín cho sản phẩm của chị.Lưu ý về quảng cáo và công bố thông tin sản phẩm
Trong quá trình quảng bá và giới thiệu các đặc sản địa phương, đặc biệt là các sản phẩm thực phẩm như rượu, bia, nước giải khát, sữa chế biến, dầu thực vật, sản phẩm chế biến bột, v.v., chị cần chú ý đến các quy định về quảng cáo. Điều 1 của Thông tư số 19/2006/NĐ-CP quy định về thẩm quyền, trình tự, thủ tục xác nhận nội dung quảng cáo đối với các sản phẩm này, bao gồm tên sản phẩm, thành phần cấu tạo, công dụng, hướng dẫn sử dụng và các cảnh báo [2]. Tuân thủ chặt chẽ các quy định này sẽ giúp chị tránh được các vi phạm pháp luật và xây dựng thương hiệu bền vững cho gian hàng của mình.verified_user
Biên soạn bởi
Ban Pháp lý Trí tuệ Nhân tạo — Nền tảng Tư Vấn Nhanh
verifiedKiểm duyệt bởi Lê Thị Ái Vân · Phan Law Vietnam
gavelChú thích pháp lý
[1]
Hàng hóa được cấp Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa Mẫu S · Thông tư số 19/2006/NĐ-CP sửa đổi Thông tư số 04/2010/TT-BCT (VBHN)
✅ Hiệu lựcSố hiệu: 11/VBHN-BCT
Nội dung điều luật
Điều 1. Hàng hóa được cấp Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa Mẫu S
Hàng hóa được cấp Giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa Mẫu S (trong Thông tư này gọi tắt là C/O) là hàng hóa có xuất xứ theo quy định tại Phụ lục 1 của Thông tư này và được Tổ chức cấp C/O Mẫu S cấp C/O.
[2]
Phạm vi điều chỉnh · Thông tư số 19/2006/NĐ-CP sửa đổi Thông tư số 04/2010/TT-BCT (VBHN)
✅ Hiệu lựcSố hiệu: 11/VBHN-BCT
Nội dung điều luật
Điều 1. Phạm vi điều chỉnh
Thông tư này quy định thẩm quyền, trình tự, thủ tục xác nhận nội dung quảng cáo tên sản phẩm, thành phần cấu tạo, công dụng của sản phẩm, hướng dẫn sử dụng, bảo quản sản phẩm, các cảnh báo (nếu có) tác dụng cho một hoặc một nhóm đối tượng đối với thực phẩm (sau đây gọi là nội dung quảng cáo): rượu, bia, nước giải khát, sữa chế biến, dầu thực vật, sản phẩm chế biến bột, tinh bột, bánh, mứt, kẹo.
[3]
Sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 02/2003/NĐ-CP ngày 14 tháng 01 năm 2003 của Chính phủ về phát triển và quản lý chợ như sau: · Nghị định số 114/2009/NĐ-CP sửa đổi Nghị định số 02/2003/NĐ-CP
✅ Hiệu lựcSố hiệu: 114/2009/NĐ-CP
Nội dung điều luật
Điều 1. Sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 02/2003/NĐ-CP ngày 14 tháng 01 năm 2003 của Chính phủ về phát triển và quản lý chợ như sau:
1. Bổ sung các khoản 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16 vào Điều 2 như sau:
“6. Chợ chuyên doanh: là chợ kinh doanh chuyên biệt một ngành hàng hoặc một số ngành hàng có đặc thù và tính chất riêng.
7. Chợ tổng hợp: là chợ kinh doanh nhiều ngành hàng.
8. Chợ dân sinh: là chợ hạng 3 (do xã, phường quản lý) kinh doanh những mặt hàng thông dụng và thiết yếu phục vụ đời sống hàng ngày của người dân.
9. Chợ biên giới: là chợ nằm trong khu vực biên giới trên đất liền (gồm xã, phường, thị trấn có một phần địa giới hành chính trùng hợp với biên giới quốc gia trên đất liền) hoặc khu vực biên giới trên biển (tính từ biên giới quốc gia trên biển vào hết địa giới hành chính xã, phường, thị trấn giáp biển và đảo, quần đảo).
10. Chợ tạm: là chợ nằm trong quy hoạch nhưng chưa được xây dựng kiên cố hoặc bán kiên cố.
11. Chợ nông thôn: là chợ xã của các huyện và ở khu vực ngoại thành, ngoại thị.
12. Chợ miền núi: là chợ xã thuộc các huyện miền núi.
13. Chợ cửa khẩu: là chợ được lập ra trong khu vực biên giới trên đất liền hoặc trên biển gắn các cửa khẩu xuất khẩu, nhập khẩu hàng hóa nhưng không thuộc khu kinh tế cửa khẩu.
14. Chợ trong khu kinh tế cửa khẩu: là chợ lập ra trong khu kinh tế cửa khẩu theo các điều kiện, trình tự, thủ tục quy định tại Nghị định số 29/2008/NĐ-CP ngày 14 tháng 3 năm 2008 của Chính phủ quy định về khu công nghi