Bảo quản di sản văn hóa và trách nhiệm của chủ sở hữu
“Tôi là chị L.T.M, chủ một bảo tàng tư nhân nhỏ ở Huế, nơi đang trưng bày nhiều cổ vật gia đình có giá trị lịch sử và văn hóa cao. Gần đây, tôi rất lo lắng về việc làm sao để đảm bảo công tác **bảo quản** các cổ vật này đúng theo quy định pháp luật, tránh những rủi ro hư hại không đáng có. Mong Tuvannhanh.com tư vấn giúp tôi.”
Trả lời
Hiểu đúng về "Bảo quản" di sản văn hóa
Theo quy định pháp luật, bảo quản di sản văn hóa được hiểu là tập hợp các hoạt động và biện pháp nhằm phòng ngừa và hạn chế nguy cơ làm hư hỏng, gây hủy hoại mà không làm thay đổi yếu tố gốc cấu thành di tích lịch sử - văn hóa, danh lam thắng cảnh, di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia, di sản tư liệu. Điều này bao gồm cả việc bảo quản các di vật, cổ vật mà chị L.T.M đang sở hữu và trưng bày tại bảo tàng của mình.
Luật Di sản văn hóa mới quy định rõ về di sản văn hóa, bao gồm di sản văn hóa phi vật thể và di sản văn hóa vật thể, được lưu truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác của Việt Nam
[1]. Các cổ vật của gia đình chị, nếu được công nhận là di sản văn hóa vật thể, sẽ thuộc phạm vi điều chỉnh của Luật này.Trách nhiệm của chủ sở hữu và người quản lý
Di sản văn hóa Việt Nam là tài sản quý giá của cộng đồng các dân tộc Việt Nam. Mặc dù Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý di sản văn hóa thuộc sở hữu toàn dân, nhưng pháp luật cũng công nhận và bảo vệ di sản văn hóa thuộc hình thức sở hữu riêng
[2]. Điều này có nghĩa là các cổ vật thuộc sở hữu của gia đình chị L.T.M vẫn được pháp luật bảo vệ quyền sở hữu.Tuy nhiên, đi kèm với quyền sở hữu là nghĩa vụ và trách nhiệm đối với di sản văn hóa. Cụ thể, các cơ quan, tổ chức, cộng đồng, gia đình, dòng họ, pháp nhân, cá nhân đều có nghĩa vụ tuân thủ pháp luật về di sản
[3]. Đối với các cổ vật có giá trị lịch sử cao, việc bảo quản không chỉ là trách nhiệm đạo đức mà còn là nghĩa vụ pháp lý của chủ sở hữu và người trực tiếp quản lý như chị L.T.M.Các biện pháp cần thực hiện để bảo quản cổ vật
Để thực hiện tốt công tác bảo quản các cổ vật tại bảo tàng tư nhân của mình, chị L.T.M cần chú trọng các biện pháp sau:
* Phòng ngừa: Thiết lập môi trường bảo quản tối ưu (nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng phù hợp), sử dụng các vật liệu bảo quản chuyên dụng, kiểm soát côn trùng và nấm mốc. * Hạn chế nguy cơ: Lắp đặt hệ thống an ninh, phòng cháy chữa cháy, kiểm soát ra vào chặt chẽ để tránh mất cắp hoặc hư hại do tác động bên ngoài. * Không làm thay đổi yếu tố gốc: Mọi hoạt động can thiệp vào cổ vật (ví dụ: làm sạch, phục chế) phải được thực hiện bởi các chuyên gia có trình độ, tuân thủ nguyên tắc bảo tồn, đảm bảo không làm thay đổi hình dáng, chất liệu, cấu trúc gốc của cổ vật. * Ghi chép và theo dõi: Lập hồ sơ chi tiết cho từng cổ vật, ghi nhận tình trạng, lịch sử bảo quản, các can thiệp đã thực hiện để có cơ sở đánh giá và đưa ra biện pháp kịp thời. * Tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên môn: Chị có thể liên hệ với các cơ quan quản lý di sản văn hóa địa phương hoặc các viện nghiên cứu, bảo tàng lớn để được tư vấn, hướng dẫn về kỹ thuật bảo quản chuyên sâu.