domainDoanh nghiệp
Phụ trương trong lĩnh vực báo chí
visibility0 lượt xemgavel3 trích dẫn pháp lýupdate10/5/2026verifiedĐã kiểm tra hiệu lực
helpCâu hỏi
personÔng T.V.K· TP.HCM· Chủ tòa soạn báo
“Chào chuyên gia, tôi là chủ một tờ báo địa phương ở Quận 1, TP.HCM. Tờ báo của tôi thường ra hàng tuần với số lượng trang cố định. Gần đây, chúng tôi muốn phát hành thêm một số trang đặc biệt về sự kiện địa phương cùng với số báo chính để tăng doanh thu quảng cáo. Tuy nhiên, tôi không rõ việc này có được coi là **phụ trương** theo quy định pháp luật báo chí hay không và liệu có cần tuân thủ những quy định đặc biệt nào không.”
task_altTrả lời
Trả lời
Hiểu đúng về Phụ trương
Theo định nghĩa được nêu, phụ trương là trang tăng thêm ngoài số trang quy định của báo và được phát hành cùng số báo chính. Điều này có nghĩa là, dù là trang tăng thêm, phụ trương vẫn là một phần không thể tách rời của số báo chính và được phát hành đồng thời. Mục đích của việc phát hành phụ trương thường là để đăng tải các nội dung chuyên sâu, quảng cáo hoặc thông tin đặc biệt mà số trang cố định không đủ chỗ.Phụ trương và các quy định chung về Báo chí
Mặc dù các văn bản pháp luật hiện hành có thể không quy định chi tiết riêng về phụ trương như một loại hình báo chí độc lập, nhưng khi được phát hành cùng với báo chính, phụ trương sẽ được xem là một phần của báo in [1]. Do đó, mọi nội dung, hình thức và quy trình phát hành phụ trương đều phải tuân thủ các quy định chung của pháp luật về báo chí, đặc biệt là các quy định áp dụng cho báo in. Điều này bao gồm cả việc tuân thủ tôn chỉ, mục đích của tờ báo, cũng như các quy định về quảng cáo, bản quyền và các nội dung cấm khác.Trách nhiệm của cơ quan báo chí khi phát hành phụ trương
Khi phát hành phụ trương, cơ quan báo chí của Ông T.V.K vẫn phải thực hiện đầy đủ trách nhiệm của cơ quan báo chí theo quy định pháp luật [2]. Điều này bao gồm việc đảm bảo nội dung trên phụ trương phù hợp với tôn chỉ, mục đích, đối tượng phục vụ, định hướng thông tin và không vi phạm các điều cấm của pháp luật. Nếu phụ trương có chứa nội dung phản ánh ý kiến, kiến nghị của công dân, cơ quan báo chí cũng có trách nhiệm tiếp nhận và xử lý theo quy định [3]. Bất kỳ nội dung nào trên phụ trương, dù là thông tin hay quảng cáo, đều phải chịu sự kiểm duyệt và quản lý như nội dung trên các trang báo thông thường.Lưu ý khi phát hành phụ trương để tăng doanh thu quảng cáo
Việc sử dụng phụ trương để tăng doanh thu quảng cáo là một chiến lược kinh doanh hợp lý. Tuy nhiên, Ông T.V.K cần đảm bảo rằng các nội dung quảng cáo trên phụ trương phải tuân thủ Luật Quảng cáo và các quy định liên quan, không được phép quảng cáo các sản phẩm, dịch vụ cấm hoặc gây hiểu lầm. Đồng thời, cần có sự phân biệt rõ ràng giữa nội dung báo chí và nội dung quảng cáo để tránh gây nhầm lẫn cho độc giả. Mọi hoạt động phát hành phụ trương phải nằm trong khuôn khổ giấy phép hoạt động của tờ báo và không được tự ý thay đổi số lượng trang hay nội dung một cách tùy tiện mà không có sự cho phép của cơ quan quản lý nhà nước về báo chí nếu có quy định cụ thể.verified_user
Biên soạn bởi
Ban Pháp lý Trí tuệ Nhân tạo — Nền tảng Tư Vấn Nhanh
verifiedKiểm duyệt bởi Lê Thị Ái Vân · Phan Law Vietnam
gavelChú thích pháp lý
[1]
Ban hành kèm theo Quyết định này Quy chế phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí của Bảo hiểm xã hội Việt Nam. · QUY CHẾ PHÁT NGÔN VÀ CUNG CẤP THÔNG TIN CHO BÁO CHÍ CỦA BẢO HIỂM XÃ HỘI VIỆT NAM
✅ Hiệu lựcSố hiệu: 51/2002/NĐ-CP
Nội dung điều luật
Điều 1. Giải thích từ ngữ
Trong Nghị định này, các từ ngữ dưới đây được hiểu như sau:
1. "Báo chí" là tên gọi chung đối với các loại hình báo in, báo hình, báo nói, báo điện tử.
2. "Báo in" là tên gọi loại hình báo chí được thực hiện bằng phương tiện in (báo, tạp chí, bản tin thời sự, bản tin thông tấn).
3. "Báo nói" là tên gọi loại hình báo chí thực hiện trên sóng phát thanh (chương trình phát thanh).
4. "Báo hình" là tên gọi loại hình báo chí thực hiện trên sóng truyền hình (chương trình truyền hình, chương trình nghe - nhìn thời sự được thực hiện bằng các phương tiện khác nhau).
5. "Báo điện tử" là tên gọi loại hình báo chí thực hiện trên mạng thông tin máy tính (Internet, Intranet).
6. "Bản tin thời sự" là ấn phẩm định kỳ đăng tin thời sự trong nước và thế giới của cơ qua
[2]
Quyết định này có hiệu lực thi hành kể từ ngày ký. · QUY CHẾ PHÁT NGÔN VÀ CUNG CẤP THÔNG TIN CHO BÁO CHÍ CỦA BẢO HIỂM XÃ HỘI VIỆT NAM
✅ Hiệu lựcSố hiệu: 51/2002/NĐ-CP
Nội dung điều luật
Điều 2. Trách nhiệm của cơ quan báo chí
1. Các cơ quan báo chí thực hiện quyền tự do báo chí và có trách nhiệm bảo đảm quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận trên báo chí của công dân theo quy định của pháp luật Việt Nam.
2. Cơ quan báo chí có trách nhiệm tiếp nhận và đăng, phát kiến nghị, phê bình, tin, bài, ảnh và các tác phẩm báo chí khác của công dân có nội dung phù hợp với tôn chỉ, mục đích, đối tượng phục vụ, định hướng thông tin và không vi phạm Điều 10 của Luật Báo chí và những quy định cụ thể trong Nghị định này. Trường hợp không đăng, phát thì trong thời hạn chậm nhất là ba mươi (30) ngày, cơ quan báo chí có trách nhiệm trả lời cho tác giả bằng văn bản hoặc đăng, phát trên báo chí bằng hình thức hộp thư, nhắn tin.
3. Kể từ khi nhận được văn bản trả lời của cơ quan nhà nước có
[3]
Thủ trưởng các đơn vị trực thuộc, Bảo hiểm xã hội các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương có trách nhiệm thi hành Quyết định này./. · QUY CHẾ PHÁT NGÔN VÀ CUNG CẤP THÔNG TIN CHO BÁO CHÍ CỦA BẢO HIỂM XÃ HỘI VIỆT NAM
✅ Hiệu lựcSố hiệu: 51/2002/NĐ-CP
Nội dung điều luật
Điều 3. Trách nhiệm của tổ chức, người có chức vụ
Khi cơ quan nhà nước, tổ chức Đảng, tổ chức xã hội (gọi chung là tổ chức) và người có chức vụ nhận được ý kiến, kiến nghị, phê bình, khiếu nại của tổ chức, công dân, tố cáo của công dân do cơ quan báo chí chuyển đến hoặc đăng, phát trên báo chí, trong thời hạn ba mươi (30) ngày, kể từ ngày nhận được hoặc từ ngày báo chí đăng, phát thì người đứng đầu tổ chức, người có chức vụ phải thông báo cho cơ quan báo chí kết quả hoặc biện pháp giải quyết.
Nếu quá thời hạn nêu trên mà không nhận được thông báo của người đứng đầu tổ chức, người có chức vụ thì cơ quan báo chí có quyền chuyển ý kiến, kiến nghị, phê bình, khiếu nại, tố cáo của công dân đến cơ quan cấp cao hơn có thẩm quyền giải quyết hoặc đưa vấn đề đó lên báo chí.
Chương 3:
NHIỆM V