Nợ tồn đọng trong doanh nghiệp nhà nước
“Chào chuyên gia, tôi là quản lý tài chính ở một công ty nhà nước tại Hải Phòng. Hiện tại, công ty tôi đang đau đầu vì có nhiều khoản phải thu từ khách hàng đã quá hạn rất lâu, dù đã gửi nhiều công văn nhắc nhở nhưng vẫn chưa thu được. Bên cạnh đó, chúng tôi cũng có một số khoản nợ phải trả cho nhà cung cấp cũng bị quá hạn do dòng tiền đang gặp khó khăn. Tôi nghe nói về 'nợ tồn đọng' nhưng không rõ chính xác nó là gì và công ty tôi cần làm gì với những khoản nợ này theo quy định pháp luật?”
Trả lời
1. Hiểu về "Nợ tồn đọng" trong bối cảnh doanh nghiệp nhà nước
Chào Anh T.V.K, vấn đề về các khoản nợ quá hạn mà công ty anh đang gặp phải chính là một phần của khái niệm "Nợ tồn đọng" theo quy định pháp luật Việt Nam, đặc biệt là đối với các doanh nghiệp do Nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ. Theo Nghị định số 206/2013/NĐ-CP, nợ tồn đọng được định nghĩa bao gồm hai loại chính:
* Các khoản nợ phải thu đã quá thời hạn thanh toán: Đây là những khoản tiền mà khách hàng hoặc đối tác nợ công ty anh, đã đến hạn nhưng chưa thanh toán. Mặc dù công ty anh đã áp dụng các biện pháp như đối chiếu, xác nhận, đôn đốc thanh toán, nhưng vẫn chưa thu hồi được. Tình hình này rất phổ biến và cần được xử lý nghiêm túc. * Các khoản nợ phải trả đã quá thời hạn thanh toán: Đây là những khoản tiền mà công ty anh nợ các nhà cung cấp hoặc đối tác khác, đã đến hạn nhưng công ty chưa có khả năng chi trả. Cả hai loại nợ này đều được xem là nợ tồn đọng và cần có phương án quản lý, xử lý cụ thể.
Nghị định này quy định việc quản lý nợ và xử lý các khoản nợ tồn đọng của các doanh nghiệp do Nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ
[1]. Đối tượng áp dụng bao gồm các công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên do Nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ (như công ty mẹ của tập đoàn, tổng công ty nhà nước hoặc công ty độc lập) và người đại diện theo ủy quyền tại các doanh nghiệp này[2]. Do đó, công ty của anh hoàn toàn thuộc phạm vi điều chỉnh của các quy định này.2. Nguyên tắc và trách nhiệm quản lý nợ của doanh nghiệp
Để giải quyết tình trạng nợ tồn đọng, công ty anh cần tuân thủ các nguyên tắc và trách nhiệm quản lý nợ theo quy định. Một trong những nguyên tắc quan trọng là doanh nghiệp phải xây dựng và ban hành Quy chế quản lý nợ (bao gồm cả nợ phải thu và nợ phải trả). Quy chế này cần xác định rõ trách nhiệm của từng cá nhân, tập thể (như Hội đồng thành viên, Tổng giám đốc, Kế toán trưởng) trong việc theo dõi, thu hồi, thanh toán các khoản nợ, cũng như đối chiếu, xác nhận, phân loại và đôn đốc thu hồi nợ. Mục tiêu là chủ động xử lý nợ tồn đọng theo quy định
[3].Đối với các khoản nợ phải thu, công ty anh có trách nhiệm: * Ban hành và thực hiện Quy chế quản lý nợ như đã nêu, xác định rõ trách nhiệm của tập thể, cá nhân trong việc theo dõi, thu hồi các khoản nợ phải thu
[4]. * Mở sổ theo dõi chi tiết từng đối tượng nợ, thường xuyên phân loại các khoản nợ (chưa đến hạn, đến hạn, quá hạn, khó đòi, không có khả năng thu hồi), đôn đốc thu hồi và định kỳ đối chiếu công nợ[4]. * Hội đồng thành viên, Chủ tịch Hội đồng thành viên (Chủ tịch công ty), Tổng giám đốc (Giám đốc) doanh nghiệp có trách nhiệm xử lý kịp thời các khoản nợ phải thu khó đòi, nợ không thu hồi được[4].3. Biện pháp xử lý nợ tồn đọng
Với các khoản nợ khó đòi hoặc không có khả năng trả nợ, trước hết, doanh nghiệp phải thực hiện trích lập dự phòng theo quy định. Sau đó, cần tìm mọi biện pháp để xử lý, thu hồi nợ. Điều này có thể bao gồm việc cùng chia sẻ khó khăn giữa chủ nợ và khách nợ để xử lý thông qua các hình thức như khoanh nợ, giãn nợ
[3].Đối với các khoản nợ phải thu đã quá hạn, công ty anh cần rà soát lại quy trình thu hồi nợ hiện tại. Nếu các biện pháp đôn đốc thông thường không hiệu quả, có thể xem xét các biện pháp pháp lý mạnh mẽ hơn như khởi kiện ra tòa án hoặc trọng tài thương mại, tùy thuộc vào giá trị khoản nợ và khả năng thu hồi. Đồng thời, cần đánh giá lại khả năng thu hồi của từng khoản nợ để trích lập dự phòng rủi ro đầy đủ, đảm bảo phản ánh đúng tình hình tài chính của công ty.
Đối với các khoản nợ phải trả đã quá hạn, công ty anh cần chủ động liên hệ với các nhà cung cấp để đàm phán lại các điều khoản thanh toán, xin giãn nợ hoặc tìm kiếm các giải pháp khác nhằm tránh phát sinh thêm chi phí phạt chậm trả và duy trì mối quan hệ tốt với đối tác.